Một số vấn đề bảo đảm hậu cần cho chống bạo loạn

8/28/2019 9:11:29 AM

Những năm qua, dưới sự lãnh đạo của Đảng, công cuộc đổi mới, xây dựng, bảo vệ Tổ quốc của Nhân dân ta thu được nhiều thành tựu quan trọng. Tuy nhiên, các thế lực thù địch vẫn không ngừng chống phá cách mạng nước ta bằng chiến lược “Diễn biến hòa bình” với nhiều thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt, chiêu trò mới. Cùng với chống phá trên lĩnh vực chính trị, tư tưởng,… các thế lực thù địch, phản động ra sức lợi dụng vấn đề dân tộc, tôn giáo, những bức xúc xã hội để kích động, lôi kéo, tập hợp lực lượng biểu tình, gây bạo loạn chính trị, bạo loạn vũ trang, làm mất ổn định an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội, tạo cớ để nước ngoài can thiệp nhằm lật đổ chính quyền, xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta.

Bảo đảm hậu cần trong chống bạo loạn có ý nghĩa quan trọng, giúp đáp ứng kịp thời mọi nhu cầu hậu cần cho các lực lượng tham gia chống bạo loạn, cùng với địa phương khắc phục hậu quả, giữ ổn định địa bàn.

Thực tiễn các cuộc bạo loạn xảy ra ở Đắk Lắk và Gia Lai tháng 02-2001; Gia Lai tháng 4-2004; Mường Nhé (Điện Biên) năm 2011, cho thấy: công tác bảo đảm hậu cần đã cơ bản đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ chống bạo loạn; hậu cần bộ chỉ huy quân sự các địa phương đã phối hợp với các cơ quan, tổ chức, lực lượng trên địa bàn, tổ chức bảo đảm kịp thời hậu cần cho các lực lượng chống bạo loạn, nhanh chóng ổn định tình hình. Tuy nhiên, do những nguyên nhân cả chủ quan và khách quan, nhất là cơ chế chủ trì, phối hợp giữa các lực lượng, điều kiện kinh tế địa bàn xảy ra bạo loạn, kinh nghiệm bảo đảm hậu cần trong những tình huống đột xuất chưa nhiều,… nên việc tổ chức, triển khai bảo đảm trên thực địa còn những hạn chế, bất cập. Tổ chức, bố trí lực lượng hậu cần có nơi chưa phù hợp, triển khai còn chậm; bảo đảm vật chất, cứu chữa, vận chuyển thương binh, người bị nạn chưa kịp thời; phối hợp, hiệp đồng giữa các lực lượng chưa chặt chẽ, hiệu quả; bảo đảm hậu cần cho huy động, tiếp nhận lực lượng dự bị động viên có mặt còn lúng lúng, v.v.

Từ kinh nghiệm thực tiễn và yêu cầu đặt ra, để làm tốt công tác bảo đảm hậu cần cho chống bạo loạn, đòi hỏi hậu cần các cấp tiếp tục quán triệt sâu sắc chủ trương, quan điểm của Đảng về bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới, nắm chắc nhiệm vụ quân sự, quốc phòng và diễn biến tình hình mọi mặt, nhất là những tình huống đột xuất trên các địa bàn trọng điểm, chủ động chuẩn bị về hậu cần, sẵn sàng triển khai bảo đảm khi có tình huống; trong đó, tập trung vào một số vấn đề chủ yếu sau:

Một là, tích cực, chủ động chuẩn bị chu đáo về mọi mặt và khẩn trương chuẩn bị trực tiếp khi xảy ra bạo loạn. Chuẩn bị tốt sẽ là cơ sở, điều kiện quan trọng để bảo đảm hậu cần đầy đủ, chính xác, kịp thời, không bị động, bất ngờ trong mọi tình huống. Do bạo loạn thường diễn biến nhanh, phức tạp, thời gian chuẩn bị trực tiếp ngắn; yêu cầu cùng lúc phải bảo đảm nhiều chủng loại vật chất, trang bị cho nhiều lực lượng, cấp cứu, vận chuyển người bị thương, bị nạn ở nhiều khu vực, phạm vi rộng; trong khi lực lượng hậu cần khu vực phòng thủ, nòng cốt là hậu cần quân sự địa phương có hạn. Vì vậy, chủ động chuẩn bị chu đáo từ trước có ý nghĩa quan trọng, quyết định tới kết quả công tác bảo đảm hậu cần, hoàn thành nhiệm vụ chống bạo loạn.

Hậu cần các cấp, trước hết là hậu cần quân sự địa phương tỉnh, huyện, cần chủ động chuẩn bị chu đáo từ sớm, khi chưa có tình huống. Nội dung chuẩn bị phải toàn diện, từ xây dựng kế hoạch, phương án bảo đảm hậu cần, đến chuẩn bị lực lượng, phương tiện, dự trữ vật chất, lựa chọn và chuẩn bị vị trí bố trí các bộ phận hậu cần, hiệp đồng bảo đảm với các lực lượng liên quan. Để công tác chuẩn bị đúng hướng, đạt hiệu quả, cơ quan hậu cần phải bám sát nhiệm vụ chống bạo loạn của đơn vị, nhất là quyết tâm của người chỉ huy, chỉ lệnh hậu cần cấp trên; nắm chắc tình hình liên quan, như: địa hình, thời tiết, khả năng khai thác hậu cần tại chỗ,… để xây dựng kế hoạch, phương án bảo đảm phù hợp. Chủ động dự kiến phương án bảo đảm hậu cần trong một số tình huống phức tạp, đột xuất, nhất là khi xảy ra bạo loạn vũ trang quy mô lớn, trên phạm vi rộng, kết hợp bạo loạn ở bên trong với can thiệp từ bên ngoài; tình huống vật chất, phương tiện tiêu thụ, tổn thất lớn ngoài dự kiến, số lượng thương binh, người bị nạn vượt quá khả năng bảo đảm. Bởi vậy, các đơn vị cần làm tốt công tác chuẩn bị vật chất, phương tiện hậu cần; tổ chức dự trữ vật chất hậu cần bảo đảm cho nhiệm vụ chống bạo loạn theo đúng quy định. Chủ động nâng lượng dự trữ vật chất hậu cần sẵn sàng chiến đấu cho tình huống chống bạo loạn theo Chỉ lệnh 14/CL-BQP, ngày 28-3-2017 của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng; Chỉ lệnh 722/CL-TCHC, ngày 19-6-2017 của Chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần, phù hợp với diễn biến tình hình và điều kiện địa bàn.

Hậu cần quân sự địa phương cần làm tốt công tác tham mưu với cấp có thẩm quyền lãnh đạo, chỉ huy, chỉ đạo các lực lượng trên địa bàn, phát huy vai trò của Hội đồng cung cấp khu vực phòng thủ, các sở, ngành địa phương và quần chúng nhân dân cùng tiến hành chuẩn bị hậu cần; tạo tiềm lực hậu cần tại chỗ, hình thành mạng lưới bảo đảm rộng khắp, vững chắc, nhất là trên các khu vực, địa bàn trọng điểm, sẵn sàng huy động, khai thác, bảo đảm khi có tình huống. Khi xảy ra bạo loạn, phải khẩn trương tiến hành chuẩn bị trực tiếp; trong đó, tập trung bổ sung nhiệm vụ bảo đảm, điều chỉnh kế hoạch hậu cần, tổ chức lực lượng hậu cần theo quyết tâm, kế hoạch chống bạo loạn của người chỉ huy; triển khai bảo đảm kịp thời cho các lực lượng thực hiện nhiệm vụ.

Hai là, vận dụng linh hoạt hình thức, biện pháp bảo đảm hậu cần phù hợp với nhiệm vụ, phương án chống bạo loạn. Khi bạo loạn xảy ra, hậu cần cùng lúc phải bảo đảm cho nhiều thành phần, lực lượng với quy mô, tính chất nhiệm vụ đa dạng, nhiều tình huống phức tạp, diễn ra liên tục, kế tiếp nhau, biến động cao; lực lượng chống bạo loạn có thể bị bao vây, chia cắt, cô lập; đường vận tải có thể bị phá hoại, chiếm giữ. Vì vậy, cơ quan hậu cần phải nắm chắc tình hình, diễn biến bạo loạn, xác định phương án bảo đảm phù hợp; tổ chức, sử dụng lực lượng hậu cần hợp lý, vận dụng linh hoạt phương thức bảo đảm đáp ứng kịp thời yêu cầu hậu cần cho từng lực lượng, trên từng khu vực, địa bàn. Trong điều kiện thời gian ngắn, yêu cầu bảo đảm khẩn trương, đòi hỏi cơ quan hậu cần phải nắm chắc ý định tổ chức, sử dụng lực lượng của người chỉ huy và diễn biến thực tế trên thực địa để xác định phương thức, nội dung, biện pháp bảo đảm phù hợp; tổ chức phân công, phân cấp rõ ràng, cụ thể và có kế hoạch hiệp đồng chặt chẽ, thống nhất. Kết hợp linh hoạt giữa bảo đảm theo phân cấp với vượt cấp; bảo đảm bằng hiện vật với bảo đảm bằng tiền, phát huy lợi thế của kinh tế thị trường; điều hòa vật chất giữa các bộ phận, lực lượng; kết hợp bảo đảm tại chỗ với bảo đảm cơ động, lấy bảo đảm tại chỗ là chủ yếu và phát huy vai trò của hậu cần nhân dân, nhất là trong vận chuyển, cứu chữa thương binh, người bị nạn, tiếp tế, bảo đảm ăn uống, sinh hoạt cho các lực lượng tham gia chống bạo loạn. Thực tế các cuộc bạo loạn đã xảy ra cho thấy, dù mức độ ác liệt không cao, nhưng tính chất phức tạp, quyết liệt và căng thẳng, bảo đảm hậu cần gặp không ít vấn đề nảy sinh. Số lượng thương binh, người bị thương khó xác định; cơ cấu vết thương không phức tạp nhưng điều kiện cứu chữa, vận chuyển rất khó khăn, đặc biệt là cấp cứu tại chỗ và vận chuyển thương binh ra khỏi khu vực bạo loạn. Do đó, các đơn vị phải vận dụng linh hoạt hình thức, biện pháp bảo đảm, kết hợp chặt chẽ các lực lượng quân y với dân y và tổ chức lực lượng quân y cơ động mới đáp ứng được yêu cầu.

Ba là, tổ chức, sử dụng lực lượng, bố trí hậu cần linh hoạt, cơ động cao. Lực lượng thực hiện nhiệm vụ chống bạo loạn thường được tổ chức thành nhiều bộ phận (vòng trong, vòng ngoài, bảo vệ mục tiêu quan trọng, chốt chặn các trọng điểm giao thông, đánh chiếm lại các mục tiêu bị chiếm giữ, v.v.), có nhiệm vụ, thành phần, quy mô lực lượng, yêu cầu bảo đảm khác nhau, tùy thuộc tính chất, mức độ của bạo loạn. Để đáp ứng yêu cầu bảo đảm, người chỉ huy hậu cần phải nắm chắc phương án quân sự để tổ chức, sử dụng lực lượng, triển khai bố trí hậu cần phù hợp với từng tình huống, nhiệm vụ, đảm bảo phát huy cao nhất khả năng, sở trường của lực lượng hậu cần, tạo thế trận hậu cần vững chắc, cơ động, linh hoạt, đáp ứng kịp thời mọi nhu cầu, duy trì khả năng bảo đảm liên tục cho các lực lượng chống bạo loạn. Việc sử dụng lực lượng, bố trí hậu cần phải hết sức linh hoạt, sáng tạo, căn cứ vào từng tình huống, điều kiện cụ thể để tổ chức ra các bộ phận, tổ bảo đảm hậu cần. Trong đó, sử dụng lực lượng, phương tiện hậu cần tập trung, có trọng điểm, ưu tiên cho lực lượng làm nhiệm vụ chủ yếu, khu vực trọng điểm bạo loạn; chú trọng các hướng, khu vực khác, luôn có lực lượng dự bị thích hợp sẵn sàng cơ động xử trí tình huống. Về bố trí hậu cần, cần linh hoạt, tiếp cận lực lượng chống bạo loạn để bảo đảm kịp thời; có thể triển khai lực lượng ở vị trí đóng quân thường xuyên để bảo đảm hoặc tổ chức ra các bộ phận, lực lượng bảo đảm cơ động, tận dụng cơ sở kinh tế - xã hội, địa hình có lợi, bố trí bám sát khu vực xảy ra bạo loạn một cách hợp lý, tiện cho bảo đảm, bảo vệ, nhất là bổ sung vật chất, cứu chữa, vận chuyển thương binh.

Bốn là, chỉ huy tập trung, thống nhất; phối hợp, hiệp đồng chặt chẽ, phát huy sức mạnh tổng hợp của các lực lượng trong bảo đảm hậu cần. Tình huống bạo loạn thường diễn biến nhanh, khẩn trương, có nhiều tình huống ngoài dự kiến. Do đó, công tác chỉ huy, điều hành bảo đảm hậu cần phải kịp thời, khẩn trương, kiên quyết, linh hoạt, liên tục, mới đáp ứng yêu cầu bảo đảm, theo kịp diễn biến tình hình. Thực tế cho thấy, do tính chất phức tạp của bạo loạn, nếu không chuẩn bị và tổ chức tốt, thì hoạt động chỉ huy, chỉ đạo, điều hành bảo đảm hậu cần có thể bị gián đoạn, thiếu kịp thời, chính xác, rối bận, nhất là khi diễn biến phức tạp, bạo loạn bùng phát mạnh, quy mô lớn, đồng loạt trên nhiều khu vực. Người chỉ huy hậu cần (chủ nhiệm hậu cần) phải thường xuyên nắm chắc diễn biến bạo loạn, diễn biến hậu cần, quyết tâm của người chỉ huy; nhạy bén nhận định, đánh giá, kết luận tình hình; dự kiến các tình huống có thể xảy ra; kịp thời đề đạt phương án, biện pháp xử lý; sử dụng linh hoạt các mạng, kênh thông tin, phương tiện thông tin để tổ chức chỉ huy, điều hành lực lượng hậu cần triển khai các mặt bảo đảm, đáp ứng kịp thời nhu cầu hậu cần cho các lực lượng chống bạo loạn giành thắng lợi.

Ngoài ra, để sẵn sàng triển khai bảo đảm kịp thời khi có tình huống, đối với hậu cần quân sự các địa phương, nhất là các địa phương trọng điểm về quốc phòng, an ninh, cần thường xuyên nắm chắc tình hình mọi mặt liên quan. Duy trì nghiêm các chế độ sẵn sàng chiến đấu theo quy định ở từng cấp, từng đơn vị. Kiểm tra, rà soát, điều chỉnh các văn kiện hậu cần tác chiến, kế hoạch chiến đấu bảo vệ đơn vị, kế hoạch phòng, chống cháy nổ, cứu hộ, cứu nạn; bảo đảm đầy đủ, đồng bộ người, phương tiện, vật chất hậu cần cho các đơn vị sẵn sàng cơ động làm nhiệm vụ; tổ chức tốt luyện tập theo các phương án. Tăng cường các biện pháp, bảo đảm an toàn hệ thống doanh trại, kho tàng hậu cần, nhất là vũ khí, đạn, kho xăng dầu, trạm cấp phát xăng dầu. Cơ quan hậu cần quân sự địa phương, hậu cần Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh, thành phố làm tốt công tác tham mưu với Chỉ huy trưởng để tham mưu với cấp ủy, chính quyền địa phương về bảo đảm hậu cần trong xử lý điểm nóng, không để bùng phát thành bạo loạn; chỉ đạo bảo đảm tốt hậu cần cho lực lượng dân quân tự vệ trong tham gia giữ gìn an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội.

Chống bạo loạn có nhiều thành phần, lực lượng tham gia, liên quan tới nhiều cấp, ngành, địa phương; bảo đảm hậu cần do nhiều lực lượng tiến hành. Để bảo đảm tốt mọi mặt hậu cần cho các lực lượng tham gia chống bạo loạn, hậu cần quân sự địa phương phải phát huy vai trò nòng cốt trong chủ trì, phối hợp, hiệp đồng bảo đảm. Trong đó, hiệp đồng bảo đảm chặt chẽ với hậu cần công an, bộ đội biên phòng (nếu có), hậu cần các đơn vị chủ lực đứng chân trên địa bàn và phối hợp với hậu cần nhân dân địa phương khu vực phòng thủ. Nội dung hiệp đồng phải toàn diện, từ tổ chức lực lượng, bố trí hậu cần, đến tổ chức huy động lực lượng, phương tiện, khai thác vật chất, chi viện bảo đảm, bảo vệ hậu cần trong từng tình huống, phân công, phân cấp cụ thể, nhằm phát huy sức mạnh tổng hợp của các lực lượng. Để làm tốt, hậu cần quân sự địa phương phải nắm chắc nhiệm vụ, kế hoạch chống bạo loạn, cơ chế hoạt động của hậu cần khu vực phòng thủ, nhiệm vụ bảo đảm hậu cần, khả năng hậu cần tại chỗ, hậu cần các lực lượng trên địa bàn, xây dựng kế hoạch hiệp đồng bảo đảm. Ngay từ thời bình, tổ chức huấn luyện, luyện tập, diễn tập phối hợp, hiệp đồng bảo đảm hậu cần theo các phương án, tình huống chống bạo loạn để bổ sung, điều chỉnh phù hợp. Đồng thời, làm tốt tham mưu để tham mưu với cấp ủy, chính quyền địa phương thực hiện kết hợp phát triển kinh tế - xã hội với tăng cường, củng cố quốc phòng, an ninh, xây dựng tiềm lực hậu cần tại chỗ, nhất là trên các địa bàn trọng điểm; đề xuất hoàn thiện cơ chế, chính sách huy động hậu cần phù hợp điều kiện kinh tế thị trường, sẵn sàng bảo đảm khi có tình huống.

Cùng với các nội dung, biện pháp trên đây, các cơ quan chức năng, trước hết là ngành Hậu cần Quân đội cần đẩy mạnh nghiên cứu, tổng kết thực tiễn, phát triển lý luận hậu cần; tham mưu đổi mới, nâng cấp, hiện đại hóa trang bị, phương tiện hậu cần, phù hợp với sự phát triển của nền kinh tế đất nước, tiến trình hiện đại hóa Quân đội, nhằm nâng cao năng lực, chất lượng bảo đảm hậu cần nói chung, bảo đảm hậu cần cho nhiệm vụ chống bạo loạn nói riêng, đáp ứng yêu cầu bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới.

Thiếu tướng TRẦN DUY GIANG, Chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần